Cô đơn (TAK)

Sài Gòn, những chiều mưa hắt hiu

Gió đem nỗi nhớ thoảng trong chiều

Quyện trong cành lá màu ly biệt

Cho lòng vẳng vẳng bóng người yêu

 

Trơi mưa không biết đến bao lâu

Mà mây sao cứ mãi nhuộm màu

Để lòng nhung nhớ càng thêm nặng

Tự hỏi lòng ta: Em ở đâu?

 

Phương xa nơi ấy đâu có mưa

Đâu cơn gió thoảng, lá đung đưa

Đâu đôi mắt biếc nhìn say đắm

Đâu bàn tay của những ngày xưa

 

Xa cách lòng ta vẫn thiết tha

(Còn hơn gần gũi chẳng mặn mà)

Không gian xa quá, tim không cách

Em nhớ gì không nơi phương xa?

 

Cô đơn! Chao! Tôi thấy cô đơn

Tôi ao, tôi ước được giận hờn

Được cầm tay nhỏ, môi run nói

“Em yêu”. Như vậy, chẳng cần hơn.

 

Chỉ cần như vậy, chẳng cần thêm

Nụ hôn buông xuống mái tóc mềm

Và nhìn ngắm mãi!

Ôi xa quá…

Mưa đã đem chiều sang bóng đêm

 

Sài Gòn, những lần mưa hắt hiu…

(TAK)