Một bài thơ (TAK)

Người đã đi rồi bỏ lại thơ
Một mình tôi cứ mãi ngẩn ngơ
Đọc bao vần điệu rồi nhung nhớ
Cuộc sống dạy ta một chữ ngờ

Người bỏ quên rồi những vần thơ
Bỏ giây say đắm, phút bơ vơ
Bỏ khi ngây ngất như ngừng thở
Bỏ lại tình yêu thưở dại khờ

Người ấy bây giờ đã thờ ơ
Đã thôi không sống với ước mơ
Đã không đau nữa con tim vỡ
Không khắc khoải nghe những đợi chờ

Tự hỏi rằng tôi có ngu ngơ
Khi giang tay giữ giấc mộng hờ
Người đã đi rồi tôi vẫn nhớ
Một hình bóng vỡ, một bài thơ…

Người xé tan rồi một vần thơ
Trong mơ, tôi cứ mãi mong chờ
Tỉnh dậy, bàng hoàng tôi vẫn ngỡ
Tình kia lại sẽ dệt thành tơ…

(TAK)