Một cõi nhớ người (TAK)

Một phút nhớ bằng cả ngày giông bão

Kéo ngang qua những khoảng lặng lòng tôi

Những mong chờ cứ bay vút chơi vơi

Những khắc khoải chứa chan cùng mộng tưởng

 

Ôi nỗi nhớ khiến hồn tôi vất vưởng

Trôi lang thang vô định đến phương nào

Vui và buồn cùng hòa lẫn, nghiêng chao

Giúp tôi gửi đến người lời thương nhớ

 

Tôi lặng yên để nghe thời gian thở

Nghe không gian ngã vào phút vấn vương

Nghe tình yêu vượt qua những nẻo đường

Nghe kỷ niệm rớt vào tương tư cũ

 

Một chút nhớ bằng cả trời mưa lũ

Kéo tôi đi, đi đến chốn xa xăm

Trong cơn mê, tôi cứ vội ôm chầm

Một khoảnh khắc của một đời nhung nhớ…

 

(TAK)